Đàn ông làm hoàng hậu, trai đẹp làm cung nga
 Loading ...
|
| Ngày gửi: June 13th, 2008. Danh mục: Văn học - Truyện. [ Phản hồi: none ]
|
|
Vua Lý Thái Tông (627-649) là Lý Thế Dân đời nhà Đường, năm Đinh Dậu chỉ truyền kén chọn gái xinh. Có quan thứ sử đất Kinh Châu kén được một nàng tên Võ Mị Nương nên trang quốc sắc, đáng giá khuynh thành. Nghĩ rằng: "Nếu để tên Mị Nương, sau vào cung thì khó xưng làm nương nương", bèn cải tên nàng lại là Võ Minh Không đem dâng lên cho nhà vua.
...
|
Lưỡi không xương
 Loading ...
|
| Ngày gửi: May 18th, 2008. Danh mục: Văn học - Truyện, Hobbies khác. [ Phản hồi: none ]
|
|
Tục ngữ có câu:
- Lưỡi không xương nhiều đường lắc léo.
Vì nhiều đường lắc léo, nên rất lợi hại.
Để diễn tả sự lợi hại của vật không xương kia, người Tây Phương thường nói :
- Lưỡi của Esope (Langues d Esope) - Esope là ai mà có lưỡi lợi hại đến nỗi thành tục ngữ ?
- Là một danh nhân Hy Lạp sống vào khoảng cuối thế kỷ thứ VII đầu thế kỷ thứ VI trước kỷ nguyên Thiên Chúa.
...
|
Sơn nữ
 Loading ...
|
| Ngày gửi: February 1st, 2008. Danh mục: Văn học - Truyện. [ Phản hồi: 3 ]
|
|
Đó là những câu chuyện có thật, ở cái bản Pác Thay nhỏ mà tôi từng chứng kiến. Tôi chỉ biết kể lại chứ không lý giải chúng, vì sự hiểu biết ít ỏi của mình. Những sơn nữ quê tôi thật kỳ lạ! Họ là ai? Có phải rừng núi đã giao cho họ một sứ mệnh linh thiêng như thế ? Tôi không biết! Chỉ có thể nói rằng, họ là niềm kiêu hãnh của rừng núi Cao Bằng quê tôi.
(bài của A Sáng - Họa sĩ, dân tộc Tày)

1. Sơn nữ, con ngựa và gã say rượu
Ngày còn sinh viên, tôi dẫn một anh bạn về quê thực tập. Cứ mỗi phiên chợ, chúng tôi lại xuống ký họa dáng người. Chợ phiên miền núi, họp sớm, tan muộn. Có lần mải vẽ, trời tối hẳn tôi và anh bạn mới về. Đường núi tối nhanh, càng đi càng tối. Đến một con dốc, anh bạn tôi giật mình vì thấy bóng một cô gái đang ngồi thu lu, bên cạnh là con ngựa và một gã say bí tỉ. Với tôi việc đó chẳng lạ gì, nhưng anh bạn tôi thì lạ lắm.
Anh bạn tôi lè lưỡi, lắc đầu nói tỉnh bơ : Dại thế! Đúng là dại. Trong mắt anh ta, không chỉ dại mà còn là cái gì đó thật nhu nhược, thậm chí đần độn.
Vậy đó là cái gì? tại sao con gái Tày quê tôi lại hành động như thế? Họ dại hay đần độn ? Hồi ấy, chính tôi cũng không thể hiểu nổi điều đó. Phải mất hơn nửa cuộc đời, sống với nhiều nền văn hóa khác nhau, tôi mới nhận ra sự thật. Tất nhiên, cũng chỉ từ chủ quan của tôi, nhưng tôi tin đó là đức hạnh, hay một sự kiêu hãnh của sơn nữ quê tôi.
Read more »
|
Bài diễn vănhay nhất về loài chó
 Loading ...
|
| Ngày gửi: January 4th, 2008. Danh mục: Văn học - Truyện. [ Phản hồi: none ]
|
|
Diễn văn của luật sư Georges Graham Vest tại một phiên tòa xử vụ kiện người hàng xóm làm chết con chó của thân chủ, được phóng viên William Saller của The New York Times bình chọn là hay nhất trong tất cả các bài diễn văn, lời tựa trên thế giới trong khoảng 100 năm qua.
Thưa quý ngài hội thẩm,
Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hoá ra kẻ thù quay lại chống lại ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu thương hết mực rồi có thể là một lũ vô ơn.
...
|
Cái kính
 Loading ...
|
| Ngày gửi: January 3rd, 2008. Danh mục: Văn học - Truyện. [ Phản hồi: 1 ]
|
|
Một hôm, cách đây chừng 7, 8 tháng, có người bạn hỏi tôi:
-Tại sao anh không đeo kính?
-Làm sao tôi phải đeo?
-Tuổi anh bây giờ là phải đeo rồi chứ còn sao nữa. Không đeo, đến lúc mắt hỏng nặng, không nhìn thấy gì đâu!
Từ lúc người bạn đó ra về, mắt tôi tự dưng mờ hẳn. Nhìn gần nhìn xa đều không rõ nữa.
Lâu nay tôi vẫn thầm mong cho tóc chóng rụng, cho trán hói đi. Rồi đeo thêm chiếc kính vào cho ra dáng trí thức. Vì ...
|
Quà tặng của những nhà thông thái
 Loading ...
|
| Ngày gửi: December 21st, 2007. Danh mục: Văn học - Truyện. [ Phản hồi: none ]
|
|
Một đồng tám mươi bảy xu, đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày, ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.
Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhằm lẫn, chỉ có một đồng tám mươi bảy xu, và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh.
Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi. ở đó, trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô đang nức nở.
...
|
tình yêu
 Loading ...
|
| Ngày gửi: October 31st, 2007. Danh mục: Văn học - Truyện. [ Phản hồi: 2 ]
|
|
Trên giường bệnh ở một bệnh viện nọ có hai người, một già và một trẻ.
Chàng thanh niên tỏ vẻ buồn bã, đau khổ hơn ông già, anh đến với thế giới này mới có hai mươi nǎm. Biết bao nhiêu việc chỉ mới bắt đầu, có việc còn chưa kịp làm. Anh yêu cuộc đời đẹp này càng yêu mọi thứ của cuộc đời biết mấy! Anh ước ao kéo dài được sự sống của mình.
Một hôm, ông già bỗng đánh thức anh:
- Này cháu, bạn gái cháu đến thǎm đấy!
Chàng thanh niên mừng quýnh, ngồi nhổm ngay dậy, mắt tràn đầy niềm vui, ngạc nhiên và xúc động:
- Thật ư bác? Cô ấy đâu rồi ạ?
- ở ngoài cửa ấy!
...
|
Ly hôn
 Loading ...
|
| Ngày gửi: October 23rd, 2007. Danh mục: Văn học - Truyện. [ Phản hồi: 1 ]
|
|
Suy đi tính lại mãi, Mai Lan mới đi đến quyết định ly hôn với chồng. Từ khi lấy Dương Tiểu Sơn, cô thật khổ vì chồng. Dương Tiểu Sơn quen thói la cà, cờ bạc, đề đóm không chịu làm ăn gì. Cô đã tốn không biết bao nhiêu công sức khuyên nhủ chồng nhưng Dương Tiểu Sơn vẫn chứng nào tật ấy chẳng thèm chú ý gì đến việc lập nghiệp hưng gia.
Lấy chồng đã hơn ba năm mà mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều một mình cô lo liệu. Mới hai mươi bốn tuổi, có chồng cũng như không, chẳng trông mong gì được ở chồng, sức chịu đựng của Mai Lan có hạn nên cô quyết định đem chuyện ly hôn ra nói với chồng. Nào ngờ, chồng cô rất thoải mái trả lời: “Ly thì ly, đi hết đường núi này thì làm gì chẳng có miếu!”.
...
|
Chiếc lá cuối cùng
 Loading ...
|
| Ngày gửi: October 18th, 2007. Danh mục: Văn học - Truyện. [ Phản hồi: none ]
|
|
Tại một quận nhỏ nằm về hướng tây công trường Washington, đường sá chạy rối loạn, quanh co, tròng tréo nhau tạo thành nhiều khu nhỏ, thường được gọi là những "cái ổ". Những "cái ổ" này cong lượn, hình thù thật kỳ dị. Một con đường cứ tự cắt mình ra một hoặc hai lần. Có chàng nghệ sĩ phát ngôn rằng đường sá như vậy cũng có cái… lợi của nó. Giả sử như có một tên đòi nợ đến thu tiền cọ tiền sơn các thân chủ họa sĩ ở đây, lòng vòng qua những con đường như vậy cuối cùng chỉ để tìm thấy chính… mình, với hai bàn tay không.
Vì vậy mà các nghệ sĩ tìm đến, lang thang trong cái làng cổ Greenwich để tìm thuê những căn nhà có những chiếc cổng xây theo kiểu kiểu Hà Lan từ thế kỷ thứ mười tám, cửa sổ quay về hướng bắc với giá thuê thật hạ Rồi họ mang vào những chiếc thùng bằng thiết, vài cái dĩa mòn lỉn kiếm được ở Đại Lộ Thứ Sáu và cứ như vậy cái làng cổ mặc nhiên trở thành một "thuộc địa" của đám nghệ sĩ.
...
|
Vì sao phụ nữ khóc
 Loading ...
|
| Ngày gửi: October 18th, 2007. Danh mục: Văn học - Truyện. [ Phản hồi: none ]
|
|
Cậu bé hỏi mẹ của mình: "Mẹ ơi, vì sao mẹ khóc?". "Bởi vì mẹ là một phụ nữ", người mẹ trả lời. Vẫn không hiểu, cậu bé chạy đến bên cha của mình: "Cha ơi, tại sao mẹ lại khóc?". "Mọi phụ nữ đều có thể khóc chẳng vì một lý do nào cả", sau một hồi trầm ngâm, người cha chỉ có thể nói với cậu bé như vậy.
Cậu bé lớn dần và trở thành một người đàn ông nhưng vẫn luôn tự hỏi vì sao phụ nữ khóc. Một ngày, cậu quyết định gọi điện cho Thượng đế và hỏi: "Thưa ngài, ngài có thể cho con biết tại sao phụ nữ lại có thể khóc dễ dàng như vậy?".
Thượng đế cười mà rằng: "Khi tạo ra phụ nữ, ta đã ban cho họ một đôi vai đủ cứng cáp để có thể gánh vác cả thế giới, nhưng vẫn đủ mềm mại để đem lại sự dễ chịu. Ta ban cho họ sức mạnh tiềm ẩn để chịu đựng sự đau đớn của việc sinh nở. Ta ban cho họ sự cứng rắn cho phép họ giữ vững tinh thần ngay cả khi tất cả mọi người đều từ bỏ, vượt qua cả ốm đau hay mệt mỏi để chăm sóc gia đình mà không một lời phàn nàn. Ta ban cho họ một trái tim đầy cảm xúc để yêu thương con cái dưới bất kỳ hay trong mọi trường hợp, thậm chí ngay cả khi chúng làm cho họ tổn thương nặng nề. Ta ban cho họ lòng vị tha để có thể tha thứ cho những lỗi lầm tưởng như kéo dài vô tận của các ông chồng và nhào nặn hình dáng của họ từ chiếc xương sườn của người đàn ông. Cũng giống như những chiếc xương sườn kia, họ sẽ làm nhiệm vụ bảo vệ trái tim người đàn ông. Ta ban cho họ sự khôn ngoan để nhận biết rằng một người chồng tốt không bao giờ làm tổn thương người vợ, chỉ là đôi khi, anh ta muốn thử thách niềm tin và lòng quyết tâm của người đang cùng mình sánh bước. Và cuối cùng, ta ban cho họ một giọt nước mắt để rơi. Đây là một đặc quyền của phụ nữ để sử dụng cho bất cứ khi nào họ cần đến".
"Con thấy đó, con trai", Thượng đế cất lời, "vẻ đẹp của người phụ nữ không thể hiện ở quần áo họ mặc, dáng vẻ họ có, hay cách họ chải tóc. Vẻ đẹp của người phụ nữ là những gì nằm trong đôi mắt kia, bởi đó chính là con đường dẫn đến trái tim - nơi tình yêu ngự trị".
T.Ph - ST
|
| « Previous entries |
Nhận thông tin về các bài viết mới thuộc danh mục này thông qua RSS
Nhận thông tin về các phản hồi thuộc danh mục này thông qua RSS
|
|