Tin buồn
 Loading ...
|
| Ngày gửi: August 29th, 2007. Danh mục: Mặc định. [ Phản hồi: 5 ]
|
|
|
Tin buồn
Cụ ông thân sinh của bạn Nguyễn Hồng Loan, học sinh lớp 12H Nguyễn Huệ niên khóa 84-87 đã từ trần. Lễ viếng và truy điệu được tổ chức vào hồi 12.15 ngày 29 thán 8 năm 2007 tại nhà Tang lễ Bệnh viện Thanh Nhàn, Hà Nội.
Thay mặt tập thể 12H, chúng tôi xn gửi lời chia buồn sau sắc tới bạn Nguyễn Hồng Loan và gia quyến.
|
|
Eric Clapton với ca khúc Wonderful Tonight
 Loading ...
|
| Ngày gửi: August 27th, 2007. Danh mục: Âm nhạc. [ Phản hồi: 1 ]
|
|
Bạn có người yêu chưa (hay là đã có vợ)? Nếu có thì đã bao giờ bạn cảm thấy mệt mỏi và mất kiên nhẫn khi chờ đợi người phụ nữ của đời mình rề rà với công việc “hóa trang” của nàng ? Nào là váy áo, nào là nữ trang, nào là tô son, nào là trát phấn .. Ôi thôi, biết bao nhiêu công đoạn! Bạn làm gì lúc đó? Có phải bạn đã làu bàu vài câu, rồi nhăn mặt khó chịu và cuối cùng là thở dài đầy ngao ngán ? Đừng làm thế! Bạn chẳng cần phải làm thế làm gì! Hãy thư giãn bằng âm nhạc, hãy thả hồn vào những nốt nhạc, hãy để âm nhạc giúp bạn thư thái và biết đâu đấy, trong một buổi tối “tuyệt vời” nào đó, bạn lại chẳng cho ra đời một bản tình ca bất hủ giống như huyền thoại Eric Clapton đã trải qua với Wonderful Tonight. ...
|
Mẹ tôi !
 Loading ...
|
| Ngày gửi: August 27th, 2007. Danh mục: Mặc định. [ Phản hồi: 1 ]
|
|
Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên:
- Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!
Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà:
- Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!
Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.
Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.
Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên:
- Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!
Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời
- Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!
Và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?
Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.
Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:
"Con yêu quý,
Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.
Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ.
Mẹ yêu con lắm,
Mẹ…"
(cherry sưu tầm)
|
con gì sống ở trên cạn và dưới nước ?
 Loading ...
|
| Ngày gửi: August 16th, 2007. Danh mục: Mặc định, Hobbies khác. [ Phản hồi: 1 ]
|
|
Trong giờ giảng bài Sinh học, thầy giáo hỏi một học sinh: - Em cho thầy biết , người ta gọi các sinh vật vừa sống được trên cạn vừa sống được dưới nước là gì? - Thưa thầy, gọi là thủy thủ ạ! 
cherry st
|
10 điều lãng phí trong cuộc đời
 Loading ...
|
| Ngày gửi: August 15th, 2007. Danh mục: Mặc định. [ Phản hồi: none ]
|
|
Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.
Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.
Thời gian: Mỗi thời khắc "vàng ngọc" qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là "không"!, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!
Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.
Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. "Trẻ ăn chơi, già hối hận" là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.
Không đọc sách: Sách truyền bá văn minh. Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí "nửa cuộc đời" cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!
Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.
Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, "tuổi thọ" của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.
Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu "chủ nghĩa độc thân". Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.
Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: "Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại". Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!
Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!
(Theo Tiếp Thị Gia Đình)
Cherry sưu tầm
|
Nhật ký người đàn ông có vợ
 Loading ...
|
| Ngày gửi: August 8th, 2007. Danh mục: Relax. [ Phản hồi: 2 ]
|
|
Ngày….. tháng…..năm…..
Mình dậy trong tiếng quét dọn rầm rầm và tiếng bát đũa loảng xoảng. Trời, mụ ấy đã thức. Chẳng nhìn cũng biết mặt mụ đang “sưng” lên, vì đêm qua mình về khuya. Cơ khổ, mới chỉ vài chai với anh em. Thân xác này đã hiến hết cho vợ con. ôi, sao tôi không đập đầu vào gối chết quách đi!
Vừa đánh răng vừa liếc ra bàn, mụ đã dọn xong món cơm rang khủng khiếp, cũng đĩa cải chua thừa tối qua. Nhục chưa! Ðáng đời chưa? Không ăn thì đay nghiến: “Ðêm qua đi với con nào?”, mà ăn thì nước mắt trộn cơm. Làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn. Hơ! Cái em rót bia quán “Tím” xinh ghê, xuỵt!
...
|
Rượu, vợ - ai hơn ?
 Loading ...
|
| Ngày gửi: August 3rd, 2007. Danh mục: Relax. [ Phản hồi: none ]
|
|
Phùng Sinh, người Quảng Bình, lúc thiếu thời thường hay uống rượu, nên bạn nhậu nhiều không biết bao nhiêu mà nói. Mẹ là Lã Thị, thấy vậy, mới nhân hôm trời trong xanh gió mát, đang rảo bước ở vườn sau, liền dựa vào đức lang quân mà trải phơi bầu tâm sự:
- Con mình đang tuổi lớn, mà mút chỉ kiểu này, thì chỉ sợ bước vào tuổi trung niên, ắt lục phủ ngũ tạng đều tiêu tùng hết cả. Thiếp phập phồng lo sợ, bởi vợ chồng mình chỉ có một mụn con - lỡ có bề gì - thì chuyện cúng kiến khói hương em tanh bành hết ráo!
...
|
| |
Nhận thông tin về các bài viết mới thuộc danh mục này thông qua RSS
Nhận thông tin về các phản hồi thuộc danh mục này thông qua RSS
|
|