Mật mã ba cô gái
 Loading ...
|
| Ngày gửi: September 27th, 2007. Danh mục: Relax. [ Phản hồi: 2 ]
|
|
Hai ông bà nọ có ba cô con gái… Những cô gái mới ngây thơ trong trắng làm sao… Hai ông bà chả bao giờ muốn xa họ, luôn tìm cách chở che, đùm bọc. Vì thế, dù đã hơn hai mươi tuổi, các cô vẫn còn trong trắng ngây thơ. Nhưng rồi, thời gian trôi qua, ba cô cũng lấy chồng…
...
|
Tuyển tập bút tre
 Loading ...
|
| Ngày gửi: September 25th, 2007. Danh mục: Thơ. [ Phản hồi: none ]
|
|
Bọn Mỹ thật quá linh tinh Kiện mình phá giá loại hình da trơn Biết làm thế quái nào hơn Để ăn số lượng giá thường rẻ đi !!! Đấy là chúng chửa chịu suy Giá thành rẻ mạt còn tuỳ… nhân công.
——————-
Hôm nay tay bế, tay bồng Rủ nhau dạo mát một vòng nhưng thôi Nếu ngồi từ chỗ của tôi Nhìn ra sẽ thấy cuộc đời rất to
——————-
Cuối tuần ngày rất đẹp trời Chị em sung sướng ngồi chơi … ở nhà
——————-
Hôm nay trời đẹp vô cùng Ngồi nhà làm việc có khùng hay không ?
——————-
Mơ lông tuy có nhiều lông Ăn vào ngon miệng chứ không việc gì Kể từ ngày ấy anh đi Đời em nào có … còn gì nữa đâu
——————-
...
|
Hà Nội mùa thu - Tản mạn của người xa Hà Nội
 Loading ...
|
| Ngày gửi: September 21st, 2007. Danh mục: Mặc định. [ Phản hồi: 1 ]
|
|
Hà nội đón tôi bằng những bông cúc vàng, khi mùa Thu vẫn còn dùng dằng đâu đó phía chân trời. Màu vàng của hoa cúc mới thật lạ lùng, đó là màu nắng còn non, có thể màu nắng ấy chính là “nắng hàng cau” ở thôn Vỹ Dạ của Hàn Mặc Tử; cũng có thể đó là màu nắng xuyên qua tán thông già rồi nhẹ nhàng tung vào thành phố sương mù Đà Lạt. Thứ nắng óng ả như lụa, mong manh và suốt trong. Thiên nhiên đã cô đọng lại, gắn kết tài hoa màu nắng vàng ấy thành màu hoa cúc, thanh tao và kiêu hãnh? 4 giờ chiều, trời nóng hầm hập, tôi xuống phố đây cúc vàng ơi. Vẫy tay chào những bông hoa, tôi khóa cửa phòng bước ra ba sáu phố phường Hà Nội. Phố Tràng Tiền, nơi mà ngày còn là học sinh, tôi từng đứng bên góc Hồ Gươm nhìn chăm chắm dòng người nối nhau vào mua kem, có lúc, tôi đã nhìn hau háu chiếc que kem màu tím thẫm ấy như bị thôi miên. Thật là một hạnh ngộ bất ngờ, chung vách với khách sạn Tràng Tiền là Hãng kem Tràng Tiền trong muôn vàn giấc mơ của tôi, vẫn dòng người xếp hàng mua kem như xưa, nhưng tôi không đứng ngó từ xa nữa, tôi sung sướng chen chân vào: Kem ốc quế bốn ngàn , kem que ba ngàn. Tôi mua tất cả, mua hào hứng và ngắm nhìn những đôi thanh niên nam nữ vừa ăn kem vừa nhìn nhau nồng nàn. Một tốp những người lính trẻ đứng tụm vào nhau, vừa ăn vừa cười nói ồn ào. Họ cắn miếng kem ngập chân răng. Nhìn họ ăn mới ngon làm sao! Có lẽ, chỉ có ở Hà Nội, và cũng chỉ riêng ở phố Tràng Tiền mới có nơi xếp hàng mua kem rồi đứng ăn hồn nhiên như thế này.
|
Chuyện cổ nước mình - Lâm Thị Mỹ Dạ
 Loading ...
|
| Ngày gửi: September 21st, 2007. Danh mục: Mặc định. [ Phản hồi: none ]
|
|
Tôi yêu chuyện cổ nước tôi Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa Thương người rồi mới thương ta Yêu nhau dù mấy cách xa cũng tìm
Ở hiền thì lại gặp hiền Người ngay thì gặp người tiên độ trì Mang theo chuyện cổ tôi đi Nghe trong cuộc sống thầm thì tiếng xưa Vàng cơn nắng, trắng cơn mưa Con sông chảy có rặng dừa nghiêng soi
Đời cha ông với đời tôi Như con sông với chân trời đã xa Chỉ còn chuyện cổ thiết tha Cho tôi nhận mặt ông cha của mình Rất công bằng, rất thông minh Vừa độ lượng lại đa tình, đa mang.
Thị thơm thì giấu người thơm Chăm làm thì được áo cơm cửa nhà Đẽo cày theo ý người ta Sẽ thành khúc gỗ chẳng ra việc gì Tôi nghe chuyện cổ thầm thì Lời cha ông dạy cũng vì đời sau.
Đậm đà cái tích trầu cau Miếng trầu đỏ thắm nặng sâu tình người Sẽ đi qua cuộc đời tôi Bấy nhiêu thời nữa chuyển dời xa xôi Nhưng bao chuyện cổ trên đời Vẫn luôn mới mẻ rạng ngời lương tâm
|
Happy Birthday
 Loading ...
|
| Ngày gửi: September 20th, 2007. Danh mục: Mặc định. [ Phản hồi: 4 ]
|
|

|
Trường ca sinh viên
 Loading ...
|
| Ngày gửi: September 19th, 2007. Danh mục: Thơ. [ Phản hồi: none ]
|
|
Chương I: MỞ ĐẦU
Không có lời nào miêu tả nổi sinh viên Dù là bản tình ca triền miên bất hủ Không có nốt nhạc nào viết lên đầy đủ Vinh quang này lặng lẽ lắm người ơi Ngày hôm nay ta chỉ nói được ít lời Hãy nhớ mãi một thời trai trẻ Một sớm nao ta từ tỉnh lẻ Xuống bến xe ngơ ngác nhìn quanh Mấy chục ngàn và quần áo mong manh Dăm cuốn sách với trái tim nóng bỏng
...
|
Hoa Nhân Ái
 Loading ...
|
| Ngày gửi: September 18th, 2007. Danh mục: Mặc định. [ Phản hồi: none ]
|
|
Có những món quà khiến người cho trở thành kẻ ban ơn, khiến người nhận trở thành kẻ mang nợ. Có những món quà khiến người cho trở thành ông chủ, khiến người nhận trở thành kẻ nô lệ. Có những món quà khiến người cho trở thành kẻ xâm lược, khiến người nhận trở thành kẻ bị áp bức. Những món quà ấy được đo bằng giá trị tiền bạc. Bạn có biết về một món quà, món quà khiến người cho kẻ nhận thành bạn của nhau, món quà khiến người cho kẻ nhận được trở thành người hơn; món quà làm người cho có cơ hội nhận ra chính mình, món quà làm người cho trở thành người được nhận. Vì món quà ấy được cho và nhận trong tình yêu. Tôi muốn nói đến Hoa Nhân Ai. Tình Yêu … Mỗi loài hoa đều có mảnh đất của riêng mình. Hoa hồng chỉ nở trên mảnh đất màu mỡ; Hoa xương rồng chỉ nở trong sa mạc. Riêng Hoa Nhân Ái chỉ có thể nở trên sa mạc của lòng người, nhưng được tráng bằng một lớp đất màu mỡ của yêu thương. Không ai có thể diễn tả được tình yêu là gì. Nhưng có thể nói đôi điều về miền đất có thể nảy sinh tình yêu. Đó chính là sự hy sinh tự nguyện. Sự hy sinh làm cho ta thành người, làm cho ta thành bạn của người bên cạnh, trước khi có thể nhìn nhận người bên cạnh là người, là bạn của chính mình. … và Lòng Nhân Ái Trên vùng đất hy sinh, tình yêu đâm chồi và kết hoa nhân ái, trái của nó là tất cả những gì chúng ta nhận thấy. Ai dám bảo rằng đó là điều không cần thiết trong cuộc sống thực dụng hôm nay ? Hoa Nhân Ái : rất dễ nhưng cũng rất khó trồng tỉa, rất dễ nhưng cũng rất khó trao tặng, rất dễ nhưng cũng rất khó đón nhận, rất dễ nhưng cũng rất khó nhận ra. Điều khó-dễ ấy là do tình yêu nơi người cho và kẻ nhận. Bởi cho không phải là dư của và nhận không phải do thiếu thốn, nhưng là tất cả người cho và kẻ nhận đã cảm thấy khuôn mặt của Tình yêu và cố gắng diễn tả tình yêu ấy…
|
Mùa thu Hà Nội - Phan Thị Thanh Nhàn
 Loading ...
|
| Ngày gửi: September 18th, 2007. Danh mục: Mặc định. [ Phản hồi: none ]
|
|
Lâu lắm rồi mới ra đường buổi tối Hà Nội vào thu quá dịu êm Gió rất nhẹ làm ánh đèn xao động Và như xao động cả màn đêm
Đường phố vẫn đông người qua lại Những đôi lứa nắm nhẹ tay nhau Từng tốp em trai và em gái Dạo trên đường ríu rít bên nhau
Một vài quán nước ánh đèn xanh Kê ghế ra hiên đón gió lành Vài bác về hưu ngồi đàm đạo Thoáng nhìn như cảnh ở trong tranh
Như chẳng hề suốt ngày bận rộn Những công trường xưởng máy lò hơi Như chẳng hề suốt ngày tất bật Trong bụi đường áo lấm mồ hôi
Buổi tối mùa thu êm dịu quá Hoa sữa thơm ngào ngạt khắp đường Đã bao mùa đến rồi đi mất Vẫn ngỡ ngàng mùa thu quê hương.
|
Yêu đời - Phan Thị Thanh Nhàn
 Loading ...
|
| Ngày gửi: September 18th, 2007. Danh mục: Mặc định. [ Phản hồi: 1 ]
|
|
Có đôi lúc buồn Tôi đã định tự tử Sống làm chi khi bè bạn bon chen Cơ quan quanh năm đấu đá Sống làm chi khi người yêu thành người lạ ngày như đêm một mình Sống làm chi lương ba cọc ba đồng viết báo làm thơ kiếm từng xu vẫn loay hoay không đủ Sống làm chi khi mọi tượng thần đều sụp đổ người ta tin yêu lại hoá tầm thường Vậy mà tôi vẫn sống nhơn nhơn vẫn cười nói họp hành trưng diện vẫn hy vọng kiếm được một ông chồng đáng mến (một người đã thông minh lại giàu) Và tôi hiểu ra trong thăm thẳm niềm đau Tôi vẫn còn yêu đời quá.
|
Niềm tin
 Loading ...
|
| Ngày gửi: September 18th, 2007. Danh mục: Mặc định. [ Phản hồi: none ]
|
|
Ở một làng quê nọ, trời hạn hán đã lâu. Các cánh đồng đều khô hạn, cỏ cây héo úa. Cuộc sống trở nên khó khăn. Nhiều gia đình đã rời khỏi làng, nhưng gia đình ở lại chỉ còn biết chờ đợi trong tuyệt vọng. Cuối cùng ông trưởng làng quyết định tổ chức một buổi cầu nguyện tập thể trên ngọn đồi cao nhất. Ông thuyết phục tất cả mọi người trong làng đến dự và mỗi người phải mang theo một vật để thể hiện lòng tin của mình. Chiều thứ bẩy, tất cả mọi người đều đến tập trung trên ngọn đồi và không quên mang theo những đồ vật thể hiện lòng tin của mình. Mặc dù không ai tin chúng có thể thay đổi điều gì nhưng họ cũng mang đến rất nhiều thứ quý giá. Họ bắt đầu cầu nguyện và giơ cao những vật tượng trưng cho niềm tin. Như thể có phép mầu, mây đen kéo đến và trời đổ mưa. Mọi người đều rất vui sướng. Nhưng ngay sau đó đã nổ ra một cuộc tranh cãi xem đồ vật nào đã mang lại may mắn cho làng. Bỗng người ta nghe thấy một bé gái reo lên: - Con biết thể nào trời cũng sẽ mưa mà. Mẹ xem con mang theo chiếc ô này! Bây giờ mẹ con mình sẽ đi về nhà mà không bị ướt.
Em bé giơ cao chiếc ô và cùng mẹ đi về trong niềm hân hoan. Mọi người hiểu rằng chính em bé mới là người có niềm tin lớn nhất. Niềm tin ấy đã mang mưa đến.
|
| « Previous entries |